Bí mật học tiếng Anh tiến bộ nhanh

Mình dạy nhiều học viên Tiếng Anh online, và mình thấy những học viên tiến bộ nhất, và duy trì được thói quen học Tiếng Anh là những học viên: có mục đích

Có bạn làm công việc chỉnh hình, thích nhiếp ảnh, và học Tiếng Anh, để hiểu được các thuật ngữ trong chỉnh hình, hoặc để xem các video người nước ngoài giảng về nhiếp ảnh, các video hay mà bằng Tiếng Việt không có.

Có bạn dùng Tiếng Anh để chơi game qua các vòng khó trong game, do các chi tiết tỉ mỉ trong các nhiệm vụ trong các game phức tạp, thì chỉ có hướng dẫn bằng Tiếng Anh, ko có trong Tiếng Việt.

Có bạn dùng Tiếng Anh chỉ đơn giản là mê phim, thích hiểu các họ nói trong phim, vì sao họ nói câu đó thấy khán giả người Anh – Mỹ cười sặc sụa, mà dịch ra Tiếng Việt sao chẳng có gì vui.

Có bạn dùng nó trong việc học y khoa, có bạn dùng nó trong việc thích đọc sách về một lĩnh vực gì đó, có bạn dùng nó trong công việc để kiếm tiền.

Và đó là các học viên tiến bộ và duy trì được thói quen học Tiếng Anh, vì các bạn ấy học có mục đích.

Và ngược lại, các bạn học không có mục đích thường dễ nản, và dễ bỏ cuộc… và học một cách rất bị động, nên không thấy ý nghĩa của việc học…

Do học bị động, nên các bạn ấy có xu hướng xem hết các video người ta dạy Tiếng Anh, các bạn ấy xem Tiếng Anh là một môn học, như môn Sinh Học khô khan, hay hóa học các công thức chán ngắt, hay toán tích phân mà không biết để làm gì,…

Và với cách tiếp cận bị động như vậy, nên các bạn ấy đọc hết các chia sẻ trên mạng, về Tiếng Anh, và gắng nhồi vô đầu. Rồi tự hỏi: “Sao học miết mà mình không cảm nhận được Tiếng Anh???”

Các bạn ấy cố gắng ghi nhớ các loại trái cây trong Tiếng Anh gọi là gì, học các con vật tên là gì, học các loại côn trùng…Và phần lớn các trang dạy Tiếng Anh chia sẻ trên mạng thường là về các chủ đề chung chung như vậy…

Và khi học bị động như vậy thì rất khó mà tiến bộ được, không những trong Tiếng Anh, mà là trong việc học bất kỳ kiến thức gì…

Và việc học, để tiến bộ, hay để cảm nhận được nó, thì phải học: Chủ động

Mình chủ động, nếu học để nói với người nước ngoài, thì bắt chuyện với họ đi…

Và mình sẽ học trong khi mình bắt chuyện với họ, đi ra khu phố Tây, gặp người nước ngoài, nói với họ, chủ động làm quen, mặt dày vào, nói bất kỳ cái gì…Lúc đầu thấy họ sợ, thì thay đổi cách tiếp cận, thay đổi, và chọn cách tiếp cận khác, hỏi coi họ có cần mình giúp đỡ gì không, nói rằng mình thích học Tiếng Anh, và thích giúp cho những người nước ngoài tại Việt Nam… Hỏi họ khách sạn có ok ko, cần kiếm khách sạn ngon lành hơn không (mấy mẫu câu này, nên chuẩn bị trước ở nhà, học thuộc lòng một hai đêm là xong, và sáng mai áp dụng liền…), hỏi họ thích ăn món gì, mình có thể chỉ… hỏi họ thích du lịch núi, hay biến mình có thể chỉ cho họ chỗ để đi…vì mình là dân bản xứ, rành thông tin đó hơn họ…

Chỉ cho họ giá cả, cách trả giá khi đi xe ôm, cách không bị chặt chém khi lên taxi lạ, và nên trọn hãng taxi Mai Linh, vân vân…Chỉ cho họ cách book grab đi cho rẻ…

Và với thái độ mạnh dạn, chủ động đó, Tiếng Anh mình sẽ lên rất nhanh, do mình học đi đôi với hành, do mình học mà mình ứng dụng được liền…

Nếu quá mắc cỡ không dám bắt chuyện, hay sống ở các tỉnh thành thiếu người nước ngoài, thì lên mạng, facebook, vô mấy diễn đàn về chủ đề mình thích: chó, mèo, ẩm thực, làm bánh (chủ đề mà mình thích)…Vô đó, kết bạn, add friends đồ vô, comment dạo, nhắn tin, 10 người thì xác suất chắc sẽ có 1 người trả lời, 100 người thì có 10 người…Và mạng facebook thì có cả hàng tỉ người dùng….nên xác suất có người nói chuyện thì ko thiếu…

———–

Nói chung nếu mình chủ động thì sẽ luôn có cách…

————

Còn nếu thích phim, thì mở phim lên, tua đi tua lại một khúc, kiếm phụ đề Tiếng Anh – Tiếng Việt – đầy trên mạng, gõ 5 giây là ra đủ các loại phim, học từ đó… tua đi tua lại, nghe 5 lần không kịp, thấy họ nói nhanh quá, thì tua lại 10 lần, 50 lần, 100 lần, thì sẽ nghe ra thôi…

Còn nếu thích đọc sách, lúc đầu đọc không hiểu gì, thì vừa cầm bản Tiếng Anh – vừa cầm bản dịch Tiếng Việt, đối chiếu qua lại…Dần dần mình quen rồi, thì sẽ ko cần nhìn quá nhiều vào bản Tiếng Việt nữa…

Còn nếu thích youtube, thì tải file đó về, nghe đi nghe lại, phụ đề Tiếng Anh thì 80% video trên youtube đã có phụ đề Tiếng Anh rồi, tra từng từ, từng từ, cuối cùng cũng hiểu hết ý họ thôi…

Có điều có đủ kiên trì hay không thôi…

———-

Mà sự kiên trì, một phần có do mình có đủ đam mê hay không nữa, mà có đủ đam mê cũng phụ thuộc mình có thật sự thích nó hay không nữa…

Nên xét cho cùng thì phải biết mình thích gì, thì việc học mới dễ đi lên được.

Phải biết mình thích nhạc, hay thích phim, hay thích hài nhảm, hay thích phim hài, phim tình cảm, hay thích chém gió (thì đi bắt chuyện chém gió), hay thích nấu ăn, hay thích làm bánh, hay thích game, đá banh, đánh cầu, bóng rổ, hay chỉ đơn giản là thích kiếm tiền, kiếm cái đó, và tập đọc nó bằng Tiếng Anh…

Thì dần dần Tiếng ANh mình mới lên được…

————–

Tóm lại, học phải đi đôi với hành.

Học toán phải áp dụng liền mới hiểu vì sao người ta tạo tích phân làm gì, hay chỉ đơn giản là tính hàng nhập về để bán cho nhanh, hay học hóa học để hiểu chất này với chất kia, hay học vật lý để tính các vận chuyển chạy nhảy, đi xe, đi bơi, vân vân….

Và học Tiếng Anh cũng y chang.

Good luck.

Quốc Bảo

OnlineTutors cung cấp khóa học IELTS, tiếng Anh giao tiếp online 1 thầy 1 trò dành cho người mất gốc với chi phí chỉ từ 1,750,000VNĐ/ tháng. Hãy liên hệ với chúng tôi để được tư vấn nhanh chóng.

Follow us on facebook

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: