NHÌN MỖI GIỜ DƯỚI DẠNG GIÁ TRỊ THỰC – BẠN CÓ QUÁ NHIỀU THỜI GIAN?

Bây giờ là 8 giờ tối.

Bạn còn 1 giờ 30 phút nữa là phải đi ngủ. Phần lớn chúng ta sẽ coi 1 giờ 30 này không đáng kể. Xõa. Bạn dành khoảng thời gian này lướt Facebook, YouTube để rồi ngày hôm sau lại tiếp tục bài ca “Mình quá bận và không còn thời gian làm việc nào khác, theo đuổi sở thích hay học một kỹ năng mới”.

Khi nhìn đồng hồ kim đồng hồ chỉ 8 giờ và biết mình còn 1 giờ 30 phút nữa. Mình nhìn nó dưới dạng giá trị thực.

– 1 giờ 30 phút tập Piano ngang với 1/8 bài nhạc. Nếu mình dành thời gian này lướt Facebook, mình mất cơ hội luyện 1/8 bài nhạc.

– 1 giờ 30 phút viết sách cũng ngang với 1 chương sách. Nếu mình dành thời gian này lướt YouTube, mình mất đi một chương. Và nếu mục tiêu một ngày của mình là viết một chương, điều này tương đương với việc mình mất một ngày viết sách.

– 1 giờ 30 phút tập tạ khiến mình dẻo dai hơn và tự tin hơn về vẻ bề ngoài. Nếu mình dành thời gian này chơi game, mình mất cái cơ hội này.

Khi nhìn mỗi giờ bạn có ở dạng giá trị thực, nghĩa là bạn đang thật thà với bản thân. Bạn hiểu và nhận thức được rõ ràng thứ bạn có thể mất thay vì ảo tưởng rằng bạn “không mất gì”. Và khi bạn nhìn một giờ dưới dạng giá trị thật, bạn sẽ thấy 1 giờ đáng giá hơn bạn nghĩ. Đôi khi bạn có thể làm được rất nhiều thứ trong vòng một giờ đồng hồ. Một giờ đọc sách cũng là một bước ngoặt không hề nhỏ. Một giờ chạy bộ thì sao? Một giờ làm việc? Một giờ học lập trình? Một giờ luyện nói ngôn ngữ.

Và đó mới chỉ là một giờ. Bạn có nhiều hơn 1 giờ. Vấn đề nhiều khi không phải do bạn không có thời gian, mà do bạn có quá nhiều thời gian.

BẠN CÓ QUÁ NHIỀU THỜI GIAN

Tất nhiên bạn không có quá nhiều thời gian. Bạn chỉ đang tự thuyết phục, huyễn hoặc bản thân như vậy. Nếu bạn đang là sinh viên năm thứ nhất, bạn cho rằng bạn có những 4 năm học nữa, chẳng cần gì phải vội. Kết quả là một “lượng giờ” không nhỏ được đổ vào game với Facebook hoặc những hoạt động phí thời gian.

Nếu mình tin rằng mình còn 60 năm nữa để viết sách, thì mình đảm bảo với bạn cuốn sách này còn lâu mới được hoàn thành. Có thể 10 năm nữa. Cũng có thể 20 năm nữa. Khi mình đặt cho bản thân một cái deadline, mình tính toán số chương, số giờ và tính số giờ mỗi chương, mình tập trung viết. Mình nhận thức được cái giới hạn thời gian mình có thay vì lầm tưởng rằng mình có quá nhiều thời gian. Mình luôn phải nhắc bản thân phải hoàn thành cuốn sách này bởi mình còn nhiều công việc khác quan trọng phải làm. Cũng có thể một cuốn sách khác nữa. Nhưng nó phải hoàn thành trong khoản thời gian nhất định.

Nếu bạn được giao làm đồ án trong 3 tháng. Bạn sẽ dành đúng 3 tháng hoàn thành nó. Nếu bạn được giao làm đồ án trong 2 ngày. Bạn sẽ dành đúng 2 ngày hoàn thành nó. Mình không biết tại sao. Mình cũng không thể giải thích được. Rất kỳ lạ phải không bạn? Khi mình cho bản thân mình nhiều thời gian, năng suất mình không hề tăng, nó được chia đều. Thử tưởng tượng nếu nhà xuất bản nói với mình là 10 năm nữa họ mới xuất bản cuốn này và không xuất bản sớm hơn. Hoặc tưởng tượng các trường đại học có chính sách chỉ cấp bằng Đại học sau 20 năm học.

Đây là một quy luật khó giải thích của thế giới khách quan. Rất khó chống lại nó. Vì vậy, hãy luôn cho bản thân một cái deadline, công việc không có deadline sẽ không bao giờ hoàn thành hoặc hoàn thành một cách không dứt khoát.

Kiên Trần

OnlineTutors cung cấp khóa học IELTS, tiếng Anh giao tiếp online 1 thầy 1 trò dành cho người mất gốc với chi phí chỉ từ 1,750,000VNĐ/ tháng. Hãy liên hệ với chúng tôi để được tư vấn nhanh chóng.

Follow us on facebook

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: